Wednesday, December 24, 2014

Tình

Đôi mắt lạnh, em nhìn tôi
Một mảnh trời riêng, tôi vội vàng khép lại
Xưa yêu em, miền cát trắng tình tôi
Ngại chi em, cát làm bẩn dáng ngà
Đi đi em, nơi đó cánh đồng hoa
Bên dòng sông lạnh, bướm rập rờn theo gió
Ngày xuân em hát, ngày hạ em cười
Đến thu lá trời rơi rụng
Em u sầu gợi chút tình xưa
Mùa đông sang, dòng sông chẳng buồn trôi
Hoa bướm ngày xưa đâu rồi riêng em lạnh lẽo
Đã mất rồi hay chẳng màng em nữa
Sương trời buông giăng, tái buốt tâm hồn...
Hoang mạc xưa đông về càng lạnh lẽo
Đã chết rồi tình lặng ngàn năm
Bước chân ai về, in hằng trên cát
Cũng đã nhạt nhòa, dù nước mắt khẽ rơi...

--
tannv.dts

Cổ tích hạt mưa

Khi em là giọt nước, anh là giọt sương
Lơ lửng tìm em, buông trôi trên mặt sông chiều tàn lạnh lẽo
Anh động trên lá, tan nhanh trong nắng mai vàng dịu
Em cũng từ bỏ sông vàng, bay đến tìm anh
Anh theo làn gió bay về phương nam,
Em có theo anh, nhưng muôn trùng vời vợi
Em chẳng thể đến, anh chẳng thể đi
Chỉ nổi nhớ về nhau, là sầu đau đưa lối
Áng mây của anh, sắc hồng phai nhạt,
Nặng trĩu u sầu, rơi rớt mảnh đồi khô
Mưa thấm đất, để chồi non dần hé
Anh mỉm cười, thở nhẹ, để hồn rơi
Em xa anh, ngàn trùng khơi vời vợi
Gieo thân mình xuống biển xa xăm
Biển dậy sóng, và hồn em dậy sóng
Ban mai về, lặng gió, vỗ về em
Dẫu nơi biển cạn, khi núi hao mòn
Sóng biển kia còn vang màu dĩ vãng
Cây tốt tươi sẽ đến ngày tàn lụi
Nhưng..
Những hạt mưa muôn đời sẽ rơi
Và chúng ta còn đời đời tìm nhau trong lặng lẽ...

---
tannv.dts