Một mảnh trời riêng, tôi vội vàng khép lại
Xưa yêu em, miền cát trắng tình tôi
Ngại chi em, cát làm bẩn dáng ngà
Đi đi em, nơi đó cánh đồng hoa
Bên dòng sông lạnh, bướm rập rờn theo gió
Ngày xuân em hát, ngày hạ em cười
Đến thu lá trời rơi rụng
Em u sầu gợi chút tình xưa
Mùa đông sang, dòng sông chẳng buồn trôi
Hoa bướm ngày xưa đâu rồi riêng em lạnh lẽo
Đã mất rồi hay chẳng màng em nữa
Sương trời buông giăng, tái buốt tâm hồn...
Hoang mạc xưa đông về càng lạnh lẽo
Đã chết rồi tình lặng ngàn năm
Bước chân ai về, in hằng trên cát
Cũng đã nhạt nhòa, dù nước mắt khẽ rơi...
--
tannv.dts
No comments:
Post a Comment